Cả "胡乱" và "随便" đều có thể biểu thị "qua loa, không cẩn thận, tùy tiện", ví dụ: 他胡乱/随便吃了两口就走了 (Anh ấy ăn qua loa vài miếng rồi đi luôn). Khác nhau: "胡乱" là phó từ, chỉ đứng trước động từ làm trạng ngữ, không làm vị ngữ, không bổ nghĩa cho danh từ và không có dạng lặp AABB. "随便" là hình dung từ, có thể làm vị ngữ (B: 随便 — Sao cũng được), có thể bổ nghĩa danh từ (một người 随便 = người xuề xòa, tùy tiện), có dạng lặp 随随便便, ngoài ra còn dùng như liên từ với nghĩa "bất kể, mặc cho".
他在纸上胡乱画了几笔。
Anh ấy vẽ nguệch ngoạc mấy nét lên giấy.
A:中午吃什么呢?——B:随便。
A: Trưa nay ăn gì đây? — B: Gì cũng được.
无数事实告诉我们:没有人可以随随便便成功。
Vô số sự thật cho chúng ta thấy: không ai có thể thành công một cách dễ dãi, qua loa.
随便我怎么说,他就是不听。
Mặc cho tôi nói thế nào, anh ấy vẫn nhất quyết không nghe.