Cả "不免" (bùmiǎn) và "未免" (wèimiǎn) đều là phó từ, đều có ý "không tránh khỏi". Khác nhau ở chỗ: "不免" biểu thị về mặt khách quan khó tránh khỏi, trong hoàn cảnh nào đó tự nhiên sinh ra kết quả nào đó, phía trước thường phải nêu nguyên nhân dẫn đến kết quả ấy, và sau "不免" chỉ dùng được dạng khẳng định. Còn "未免" biểu thị sự đánh giá chủ quan không tán thành, mang nghĩa "phải nói là hơi/quá...", phía trước không bắt buộc nêu nguyên nhân, và sau nó có thể dùng cả dạng khẳng định lẫn phủ định. Vì vậy nói "他刚参加工作,不免会犯错误" là đúng, còn câu chê trách "你这么做,未免太过分" phải dùng "未免".
他刚参加工作,不免会犯错误。
Anh ấy mới đi làm, không tránh khỏi sẽ mắc sai sót.
他这样说,人家不免会生气。
Anh ta nói như vậy, người ta khó tránh khỏi sẽ tức giận.
你现在才来,未免太晚了。
Bây giờ cậu mới đến, phải nói là quá muộn rồi.
他这样对待客人,未免不礼貌。
Anh ta đối xử với khách như vậy, phải nói là thiếu lịch sự.