照应 (hô ứng) là sự liên kết, hưởng ứng lẫn nhau giữa phần trước và phần sau của bài văn: người, sự việc, sự vật xuất hiện ở phần trước sẽ tái hiện ở phần sau; tình tiết ở phần sau đã được cài sẵn, gợi mở từ phần trước. Các dạng thường gặp gồm: nhan đề hô ứng với nội dung, mở bài hô ứng với kết bài, và chi tiết then chốt lặp lại xuyên suốt bài. Phép hô ứng chặt chẽ, chu đáo giúp kết cấu bài văn cô đọng, ý trung tâm nổi bật hơn, đồng thời gợi cho người đọc suy ngẫm và dư vị. Trong bài khóa, câu mở đầu và đoạn kết của câu chuyện về chú chó Huy Kiệt hô ứng với nhau, vừa làm kết cấu hoàn chỉnh vừa khái quát và làm nổi bật chủ đề toàn bài.
我这永久的悔就是:不该离开故乡,离开母亲。
Nỗi hối hận vĩnh viễn của tôi chính là: không nên rời xa quê hương, rời xa mẹ. (Câu mở đầu bám sát nhan đề bài tản văn, tạo sự hô ứng chặt chẽ giữa nhan đề và nội dung.)
小罗是个兵,辉杰是只犬,这原本是一个平面上两条平行而非并列的线,却在缉毒战场上交叉,创造出感人的故事。
Tiểu La là một người lính, Huy Kiệt là một chú chó — vốn dĩ đó là hai đường thẳng song song chứ không hề nằm cạnh nhau trên cùng một mặt phẳng, vậy mà lại giao nhau trên chiến trường chống ma túy, tạo nên một câu chuyện cảm động. (Câu mở đầu của câu chuyện thứ ba trong bài khóa.)
参加过无数次大大小小“战役”的辉杰走完了它光辉的一生,也给小罗的心中留下了无尽的思念。
Chú chó Huy Kiệt từng tham gia vô số chiến dịch lớn nhỏ đã đi hết cuộc đời huy hoàng của mình, và cũng để lại trong lòng Tiểu La nỗi nhớ thương khôn nguôi. (Câu kết hô ứng với câu mở đầu, vừa khép lại trọn vẹn kết cấu vừa khái quát, làm nổi bật chủ đề.)